CXN _ 100319_14 530_Re-education camp : Qua Những Trại Tù .

CXN _ 100319_14 530_Re-education camp : Qua Những Trại Tù .

xx

Image may contain: 1 person

(FILES) This photo taken on July 18, 2006 shows cyclists passing through thick pollution from a factory in Yutian, 100km east of Beijing in China’s northwest Hebei province. Surging levels of carbon dioxide sent greenhouse gases in the atmosphere to a new record in 2013, while oceans, which absorb the emissions, have become more acidic than ever, the UN said on September 9, 2014. AFP PHOTO / PETER PARKS

image 23

Mời bấm vào xem tiểu sử của Bác Trần Thanh Đằng.. https://www.vndantoctq.com/vndttq-phong-van-giao-su-dang-prproj_72f03408d.html

xx

professor tre1baa7n thanh c490e1bab1ng che1bb8b tc6b0 me 2

xxx

Professor GS Trần Thanh Đằng, một minh chủ Hậu CS, ngang tầm với 2 minh chủ kia NV Thiệu và NĐ Diệm, ko thua Lý Quang Diệu

Nếu không đọc được nội dung, hãy tải về ứng dụng Betternet VPN để vượt tường lửa.
Link vượt tường: http://bit.ly/2wzYDz9 > bấm GO
Tại VN, để xem được trang tin nước ngoài, các bạn cài VPN vượt tường lửa (cho máy tính và các thiết bị di động, smart phone). Link: http://bit.ly/2mYSZBq
xx

Mời bấm vào dưới đây để xem video https://www.youtube.com/watch?v=OPpHvgkJJBE&feature=youtu.be

Trích video: “CXN xin cam kết nếu Professor hay CXN tham nhũng 1 vnd nào thì hãy bắt Châu Xuân Nguyễn ngồi tù thay. Chuyện này lại càng khả thi. Nếu hằng triệu bạn đọc CXN từ 10 năm nay với 15 ngàn bài thuần túy KTVM và những dự báo đều chính xác từng ly thì Prof. Trần Thanh Đằng hơn cả sư phụ của CXN gấp trăm lần. Chúng tôi không sợ ai hơn chúng tôi cả, người càng hơn chúng tôi là người sẽ bước đầu giúp chúng tôi vận hành đất nước hiệu quả hơn và nếu nhóm ng đó thật giỏi thì ng dân sẽ bầu họ thay thế chúng tôi thôi. Sống ở những XH dân chủ chúng tôi hiểu rõ đây là điều căn bản để đất nước và dân tộc tiến bộ. Chúng tôi hoàn toàn ko sợ người dân chống lại chúng tôi vì một VN mới sẽ có bầu cử mỗi 5 năm. Chúng tôi sẽ “Bring the jobs back to VN” (đem công việc trở lại cho VN) và sẽ dần dà ngưng xk LĐ khi điều kiện cho phép. Chúng tôi hành động vì chúng tôi có Kỹ Sư cơ khí nắm bộ Công Thương, có kinh nghiệm về quá trình công nghệ, thương nghiệp chứ ko phải một thằng con nít playboy như Trần Anh Tuấn, ko biết gì để bắt đầu cải tổ ngành sản xuất của VN. Đất này không thể chuyển nhượng cho một người ngoại quốc mà không có phép của chính phủ. Tuy nhiên, nếu Đỗ Mười được Hàn Quốc chi 1 triệu usd chỉ để hoạt động ở VN thì chuyện 3D thu phần trăm hay phần ngàn lại quả của Samsung thì không có gì lạ. Năm 2018, Samsung xk đtdđ là 54 tỷ usd và chỉ đóng vỏn vẹn 108 triệu usd, sau khi trừ chi phí rất thấp (20-30% sales price) thì còn hơn 50 tỷ lại quả cho 3D 1/1000 rồi thì bợ nguyên xi về NH Hàn Quốc. Nước VN mới sẽ lấy lại tất cả tài sản mà bọn CS đã vơ vét của dân. Nước VN mới sẽ không để một tấc đất rơi vào tay Tàu Cộng, sẽ lấy lại Ải Nam Quan, Hoàng Sa Trường Sa, và 700 km2 mà bọn Tàu Cộng đã chiếm và bọn CSVN hèn nhát không dám đòi lại. [11.11]Nước VN mới sẽ thưa ra trước tòa án quốc tế những đất đai và hòn đảo đã bị chiếm mà nhà cầm quyền công sản đã hèn nhát làm ngơ. Chúng ta sẽ dùng võ lực nếu cần khi họ ngoan cố không trả lại đất đai hợp pháp của VN. Mọi người dân sẽ được săn sóc sức khỏe miễn phí qua một hệ thống bảo hiểm sức khỏe. CXN: Điều này Prof. Trần Thanh Đằng nói rất chính xác, Prof Trần Thanh Đằng có rất nhiều bạn từng du học Úc, Mỹ, làm cho CP hay tư nhân thời 1968-1975 và di tản khỏi VN làm cho CP hay tư nhân Tây Phương ngay bản địa nơi họ sinh sống. Nếu CXN sẵn lòng góp công sức với Prof. Trần Thanh Đằng vì CXN ko muốn tài năng mình góp vào một công việc không có lợi (CXN nghĩ những Đào Minh Quân, Trần Kiều Ngọc, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định thì không đáng để CXN nói chuyện chứ đừng nói đến phục vụ cho họ xây dựng đất nước này) “(HT)

xx
Châu Xuân Nguyễn
xx
Mời xem 2 video của GS Danh dự Emeritus Professor Trần Thanh Đằng về kế hoạch 100 năm của Tàu Cộng lật đổ ngôi vị bá chủ toàn cầu của TC

https://www.youtube.com/watch?v=OPpHvgkJJBE&feature=youtu.be

xx
và Tiểu sử của GS Danh dự Trần Thanh Đằng

https://www.vndantoctq.com/vndttq-phong-van-giao-su-dang-prproj_72f03408d.html

Châu Xuân Nguyễn

xx

Son H Cao

September 28 at 11:21 PM ·

Qua Những Trại Tù .
Trích trong Tuyển Tập Trên Đỉnh tà Mô của Son H Cao

TỔNG TRẠI 8 SÔNG MAO
Tôi hồi hộp theo dõi coi đoàn xe đi về đâu, không chừng nó chạy lên Bá Ghe, hay Cà Lon thì bỏ mạng vì chỗ đó không thua gì Cà Tót, đến khi xe băng qua doanh trại của Tiểu Đoàn 229/ĐP quen thuộc của tôi và quẹo vô khu Gia Binh của Trung Đoàn 44/SĐ23 thì dừng lại, và tôi thấy lố nhố nhiều người tù cải tạo chạy ra xem, tôi mới yên tâm .
Tổng trại 8 Sông Mao lấy căn cứ của Trung đoàn 44/Sư đoàn 23/BB làm trại tù. Khu Gia Binh to lớn có sức chứa 5000 người nên dùng nhốt khối B (Trung úy) và khối C (Thiếu úy) ngăn đôi bởi một hàng rào kẽm gai. Ngày đầu mới từ Cà Tót đổ về, Đại uý và Thiếu tá còn ở chung chỗ với nhau cùng chúng tôi .Sau này Khối A từ Đại úy trở lên được chuyển qua khu nhà tiền chế mà trước đây TĐ/229/ĐP dùng làm doanh trại. Tôi thấy có một nữ tù cải tạo trong khối A Đại úy, không biết chị được cho về khi nào .

Tổng trại 8 do Trung đoàn 482 của VC Bình Thuận quản lý, thuộc Quân Khu 6 với Chính Trị Viên là Trung tá Loan. Trại A có 4 khối, khối 1 dành cho cấp Thiếu tá không đi Bắc, khối 2 Bình Thuận, khối 3 Bình Tuy, khối 4 dành cho Lâm Đồng, Ninh Thuận, Tuyên Đức. Chúng tuyển lựa đám có dây mơ rễ má, có cha là Liệt sĩ hoặc có công với Cách mạng làm Khối Trưởng .. Hải Triều Lê Khắc Hai là một trong số Khối Trưởng bưng bô khét tiếng.

Trại B Trung úy được chia làm 5 khối. Khối 1 Lâm Đồng, Khối 2 Bình Tuy, Khối 3 Ninh Thuận, Khối 4 Bình Thuận, Khối 5 Bình Thuận và Đà Lạt. Cũng có vài người ở lẫn lộn. Khối Trưởng khối 4 là Nguyễn Văn Tánh, có cha là Huyện ủy VC. Khối 5 là nhà giáo Lưu Hữu Được có cha là Huyện ủy đã chết khi kháng chiến chống Pháp.

Trại tù ở Sông Mao so với Cà Tót thì đỡ hơn nhiều. Tôi nhớ ngày mới về, người đầu tiên tôi gặp là Trung Úy Nguyễn Dương Quang bạn ĐĐT cùng TĐ 229/ĐP với tôi, Tôi mới hỏi anh ăn uống tại đây thế nào ? Anh nói khỏi lo, ăn uống tương đối no lòng có thịt cá rau củ từ các nơi cung cấp . Tối đó chúng tôi được cho ăn cơm trắng với cá khô sốt cà chua, dù không được no lòng vì quá đói, khát nhưng tôi cứ tưởng trong mơ, nó ngon làm sao đó, tôi nhủ thầm nếu ăn uống như thế này thì có hy vọng sống sót trở về .. Những ngày đầu tất cả còn ở chung với nhau tại khu gia binh. Chúng tôi tự bầu lấy người chỉ huy trong lao động. Tôi được các anh bầu chọn làm người coi về phân công lao động vì thành tích trước đó ít ngày dám bạt tai giáo gian con một Huyện ủy VC được VC chỉ định quản lý nhà kho, vì tên này dám ỷ thế coi thường chúng tôi.

Khi tôi từ Cà Tót về đây thì trại này đã có trên vài ngàn. Các anh từ Lâm Đồng, Bình Tuy, Phan Rang, Đà Lạt… đã tập trung về đây. Không biết chính xác nhưng ước lượng 3 trại có khoảng 5000 ngàn người.

Thân nhân những người tù từ Cà Tót hàng ngày lên thăm đứng ngoài vòng rào kẽm gai dòm vào tìm xem thân nhân của mình còn hay mất, nhưng không ai được biết tin gì cả. Tất cả Chuẩn úy được cho về đều bi cảnh cáo trước không được tiêt lộ tin tức chết tại Cà Tót. Không biết tại sao tin anh Đặng Văn Hai bị chết lại đến tai vợ anh. Gia đình lên xã Chợ lầu hỏi thì bị chúng chối phăng, họ nghi ngờ anh Chuẩn úy Nguyễn Hai (Hai Hiệp Phước) tiết lộ, vì nhà anh sát vách nhà vợ anh Đặng Văn Hai.

Thế là anh Nguyễn Hai phải lãnh đủ, thiếu điều chúng bắt nhốt anh. VC thật hèn hạ, đã có gan giết người lại còn muốn bưng bít, qua 40 năm rồi mà chứng nào tật ấy vẫn còn. Thôi thì để lịch sử phán xét vậy.

Chúng tôi chiều chiều ra đứng trên các hồ chứa nước bằng xi măng rất cao trong khu gia binh để thân nhân có thể nhìn thấy biết mình còn sống. Chỉ được vài ngày, BCH Trại 8 quyết định chấm dứt tình trạng này bằng cách điều toàn bộ chúng tôi lên phi trường Sông Mao cách đó hơn 1 km khiêng loại vĩ sắt làm phi đạo về rào kín mít, đến nỗi gió cũng bị cản lại, cả trại nóng hừng hực như cái lò lửa vì Sông Mao nổi tiếng là vùng nóng nhất VN có thể nói như vậy. Đây là một dịp may hiếm có để cho thân nhân nhận dạng, họ đứng chật 2 bên đường nhìn tìm thân nhân, và chúng tôi kín đáo cho biết ai là người Bình Thuận đã chết, vì có số người không được cho đi vác vĩ sắt . Tường thép cao kín mít trên 3 m chận hết cơn gió ít ỏi của trưa hè khắc nghiệt vùng Sông Mao, nó nóng như thiêu đốt . Mấy chị người Nùng ngoài Sông Mao phải mỉa mai: “Mấy ông Sỹ Quan Sộng Hòa đẻ con so nên sợ gió”. Sông Mao là địa danh có tiếng nóng nhất Bình Thuận, nay như cái lò lửa. Khốn khổ nhất là tình trạng khô hạn không đủ nước sinh hoạt mặc dù chúng tôi đã đào hàng trăm giếng nước. Vì thế cơ hội gặp thân nhân lại đến, một tuần một lần chúng tôi được lên đập É Chiêm ở trên con Sông Mao tắm giặt. Bà con thân nhân lại có dịp đứng 2 bên đường vẫy tay chào, lén bỏ vào thùng nước trống ký đậu, gói đường, cảnh này thật cảm động vì họ nhìn thân xác đám tù từ địa ngục Cà Tót trở về ai cũng thân tàn ma dại . Chúng tôi cứ tắm, thân nhân cứ đứng trên dòm xuống, họ không nỡ rời đi .

Cuộc vượt trại đầu tiên xảy ra trong tháng 9/75, do ba anh em ở khối C (Thiếu úy) thực hiện, cầm đầu nhóm là Thiếu úy Tám, biệt danh Tám Đặc Công, trước đây anh là một Đặc công VC hồi chánh, được mang quân hàm Th/úy của QLVNCH, và là Trưởng toán Thám báo tại Chi khu Hòa Đa. Nhân việc đi khiêng vĩ sắt về rào khu trại, anh đã lôi kéo anh Trần Văn Xuân và một số anh em khác cùng trốn vào rừng lập chiến khu.

Nhưng cuối cùng chỉ có anh Đoàn Tiến Xe (người Chàm thuộc Đại đội 118/ĐPQ) và anh Bá tự là Bá Lé người Phan Thiết là vượt thoát. Hai anh Xe và Bá bị bắt lại, riêng anh Tám Đặc Công là một người có võ nghệ cao cường, lại từng là đặc công VC, nên anh trốn thoát dễ dàng và cướp súng của du kích địch, hoạt động tại vùng phía tây Hòa Đa. Anh đánh phá VC hơn một năm làm cho chúng nhiều tổn thất, cuối cùng anh bị VC bao vây bắn chết kéo xác về bỏ ngoài đường QL1 cho dân chúng Hòa Đa coi để dằn mặt. Xuất thân cộng sản, anh hiểu cộng sản, lìa bỏ cộng sản về với hàng ngũ quốc gia và còn chống cộng quyết liệt như bất kỳ người quốc gia chân chính nào!! VNCH ghi ơn công trạng của anh .Tên anh đã được ghi vào trang sử hào hùng của Bình Thuận .
Bên ngoài có tin đồn Tr/úy Đá cựu Xã Trưởng Chợ Lầu đã vượt trại và đang cầm đầu một nhóm người đánh phá Việt Cộng . Thật sự anh còn bị giam ở Sông Mao nhưng vì người dân bên ngoài mong ước có một cuộc nổi dậy để lật đổ bạo quyền CS nên mới tung tin này.

Nguồn an ủi duy nhất của chúng tôi là chiều về leo lên hồ nước để hy vọng nhìn thấy thân nhân nay đã chấm dứt vì bức tường vĩ sắt quá cao ngăn đôi cả thế giới bên ngoài. Khối A Đ/úy chuyển lên khu nhà tiền chế của doanh trại TĐ 229/ĐP. Tổ, đội, khối được thành lập để chuẩn bị học tập chính trị . Trước khi học tập, toàn trại làm bản Tự khai lý lịch. Lần này có kinh nghiệm ở lần làm trên Cà Tót, tôi chép lại y chang nên thông qua trước Tổ và Trại dễ dàng. Một số rất đông cứ làm đi làm lại hoài mà không được thông qua vì cán bộ quản giáo VC cho là chưa nói hết sự thật .Đông nhất trong số này là thành phần giáo chức biệt phái, họ bị gán cho cái tội “giáo gian” nên biết đâu mà khai, đành phải bịa ra những tội thật ngớ ngẩn để được thông qua. Hơn nửa tháng trời mới xong phần lý lịch và được phát giấy đặc biệt cùng mực Cửu Long một loại mực tốt nhất của dân Bắc được cho là không bay màu để chép vào đem nộp. Tôi nghiệm ra một chân lý, trong nhà tù Cộng Sản, tay nào nói dóc hay thì được đánh giá là học tập tốt, cải tạo tốt nhưng ở tù lâu hơn. Cộng Sản là thế.

Chương trình học tập chính trị gồm cả thảy 10 bài. BCH trại quyết định cho chúng tôi thăm nuôi trước khi học tập chính trị để lên tinh thần, mà chính trị gì toàn mấy bài tào lao bôi bác VNCH, Mỹ và tôn vinh đảng Cộng Sản quang vinh và HCM là lãnh tụ vĩ đại, cha già dân tộc có công giải phóng thống nhất đất nước . Khu rạp hát cũ kế lầu nước của Trung Đoàn 44 được chọn làm chỗ thăm nuôi. Anh em tôi hăng hái tình nguyện xin đi ra đó quét dọn mục đích được ngắm cảnh người qua lại và tìm người quen.

Nhà tôi chỉ cách đây 3km nên rất nhiều người quen biết. Nhiều lúc họ lén ném thuốc lá vào cho vì khu này chỉ cách con đường Tự Do một hàng rào kẽm gai thấp. Đang quét dọn, tôi bỗng nghe một tiếng nổ lớn khói bụi mù mịt, quay lại thì thấy anh Trần Quang Ảnh Trưởng Ban 4 CK/ PLC nằm ngã lăn ra bên cạnh. Một bàn chân đã bị nát, máu me cùng mình, tôi vội sốc anh lên lưng cõng chạy về trại cấp cứu. Anh được chuyển đi bệnh viện và sau đó về luôn nhà. Anh bị cưa một chân thật oan uổng .
Anh bạn Tr/úy Điền xuất thân Võ Bị Đà Lạt, khi tới Sông Mao chúng tôi không còn ở chung tổ, nên khi anh bị sốt rét nó quật, hôn mê đái ra máu tôi mới biết, nhưng anh có người chú ruột tên Thanh hiện làm quản giáo tại đây lại đi phép nên không ai giúp đỡ .
Tôi đành liều, nói với anh em trong tổ, tôi biết làm như thế này là sai nội quy trại nhưng vì cứu mạng người mong anh em thông cảm . Tôi viết sẵn bức thư gởi cho má vợ anh ta ở Chợ Lầu và đọc sơ cho cả tổ nghe và chờ anh bạn học cùng lớp hồi tiểu học người Chợ Lầu thường lái xe Benz chở củi vào cho trại . Khi xe vừa tới chỗ tôi đứng, tôi ném bức thư lên cabin xe nhờ nó chuyển . tay này cũng lanh ý nên cất lá thư và chuyển ngay về gia đình .
Hôm sau gia đình lên thăm nuôi có đem theo chai nước truyền, nhưng khi người đem vào cho anh thì chai bị bễ nước không còn, may mắn là gia đình tìm được người chú quản giáo và anh ta được đem đi bệnh viện . Từ đó tôi không còn gặp chỉ biết anh vượt biên thành công sang Úc .
Năm kia khi sang Úc tôi có gặp lại anh, thì anh nói sau khi hết bệnh, nó vẫn bắt vô học tập tiếp và lao động khác chỗ với tôi nên tôi không gặp, sau đó anh được cho về sớm vì có người chú bảo lãnh .Anh em gặp nhau ôn lại chuyện ở Cà Tót mà lòng còn quặn đau .
Tại Sông Mao, tôi lại lên cơn sốt rét khủng khiếp, tưởng không sống nổi, nhưng nhờ có thuốc gia đình đem vào khi thăm nuôi lại ở chung tổ với Bác Sĩ Quân Y/ TQLC Trung úy Hùng nhờ anh tận tình cứu chữa nên qua khỏi . Cơn bịnh sốt rét theo đuổi làm sức khỏe suy kiệt cho mãi đến bây giờ .
Sau gần 5 tháng mới gặp lại người thân, thật vui mừng không kể xiết. Một giờ thăm nuôi quá ngắn ngủi nhưng có còn hơn không. Thường ngày tổ tôi có anh Lê Quang Nồng tới chơi và nghe anh kể chuyện đời thật ly kỳ, anh có một giọng hát rất hay không thua gì Duy Khánh, Giang Tử, khi ở tù ngoài Bắc, chúng đưa anh từ trại tù ra Hà Nội để hát trên Đài Phát Thanh Hà Nội . Tôi cứ nghĩ tại sao anh không đi làm ca sĩ mà phải đi lính tác chiến .Anh Bùi Anh Trinh biết rõ vụ này qua Quản Giáo Tùng kể lại .

Theo Trung uý Bùi Anh Trinh thì lúc Trung úy Trinh và Trung úy Nồng mới từ Đà Lạt xuống Sông Mao được 2 ngày thì nhận được lệnh đi đào hố vệ sinh cho anh em. Đang làm nửa chừng thì có một anh cán bộ dắt xe đạp đi tới. Vừa đến nơi anh ta nhìn vào Lê Quang Nồng rồi đưa tay chỉ mặt Nồng. Trung úy Nồng bước tới giơ tay bắt, hóa ra cán bộ Tùng là người trưởng toán quân trước đây đã chận bắt Lê Quang Nồng, và một Chuẩn úy TĐT tại Quảng Đức năm 1970, anh ta lúc đó làm ĐĐT Trinh sát tỉnh Quảng Đức sau đó dẫn Nồng đi theo đơn vị để làm lao công chiến trường, chuyên môn khiêng vác đạn dược. Đến năm 1972 thì đưa Nồng ra Bắc.
Còn đối với Trung úy Trinh thì trong một lần cán bộ Tùng dẫn một toán 10 người đi cắt tranh về lợp nhà tại Hàm Trí. Vì nơi cắt tranh cách xa trại nên toán cắt tranh phải cắt trong 3 ngày và ngủ tại bãi tranh để rồi sau đó toàn khối sẽ lên gánh về. Trong một tối cùng nằm trên võng nói chuyện trên trời dưới đất, cán bộ Tùng kể về sự gian khổ của những ngày anh ta đi “làm cách mạng”, anh nói năm 1972 có lần đoàn của anh (Trung đoàn 25 biệt lập, chủ lực miền của Quân khu 5 ) đi đánh ở Dục Mỹ, sau trận đánh hai tiểu đoàn trở về chỉ còn 39 người.
Các anh em khác nghe thì chỉ biết vậy nhưng Trung úy Trinh thì ngạc nhiên quá sức, bởi vì Trung úy Trinh theo dõi trận đó từ đầu chí cuối, lúc đó Trung úy Trinh đang làm Trưởng ban Điều hợp lực lượng diện địa của Phòng 3/ Tiểu Khu Khánh Hòa. Số là tối đó Trung úy Trinh ngủ ứng chiến trong BCH/Tiểu Khu, đến 6 giờ sáng Trung tâm hành quân báo cho biết có chạm súng ở Chi Khu Ninh Hòa. Trung úy Trinh ngạc nhiên quá, nghĩ rằng chắc chạm súng đâu hồi đêm rồi bây giờ mới báo cáo, nhưng Trung tâm hành quân cho biết chạm súng lớn. Trung úy Trinh lật đật chạy sang Trung tâm hành quân thì nghe đại đội đang chạm súng báo về Chi Khu Ninh Hòa là phe ta chết 5, bị thương 12 còn địch chết la liệt đầy đồng, chờ sáng chút nữa thì ra lượm xác lượm súng. Nghe tiếng của người đại đội trưởng thì Trung úy Trinh giật mình, bởi vì đó là tiếng của Ngô Đình Lý, người trước kia là đại đội trưởng của Đại đội 554/Biệt kích thuộc trại Trung Dũng/ Thành/ Nha Trang. Khi mới ra trường Chuẩn úy Trinh về đại đội này thay cho Chuẩn úy Nguyễn Đuyền, lúc đó đại đội đang đóng tại tiền đồn Suối Dầu. Ngày đầu tiên chuẩn úy Trinh nhận đơn vị thì chứng kiến ca sĩ Hùng Cường đang đóng phim “Chân trời tím”tại đây. Tất cả những chiến sĩ biệt kích xuất hiện trong phim đều là binh sĩ thuộc đại đội 554/BK. Người đóng vai Trung úy Đại đội trưởng chứng kiến bàn giao giữa Thiếu úy (?) Hùng Cường với Thiếu úy Tân là Đại đội trưởng Biệt kích Ngô Đình Lý, lúc đó người ta mượn lon của người khác cho ĐĐT Lý mang chứ ĐĐT Biệt kích không có cấp bậc vì không phải thuộc QLVNCH. Sau này giải tán Lực lượng Đặc biệt, các đại đội Biệt kích được cải tuyển qua Địa Phương Quân Khánh Hòa thì Lý mang cấp bậc thiếu úy.
Khi biết đơn vị chạm súng là đơn vị cũ của mình thì Trung úy Trinh vui quá, nhưng cũng buồn vì trong số 5 người chết không biết có người nào là đệ tử của mình hay không. Nhưng 15 phút sau thì Trung úy Lý cho biết địch pháo kích để chuẩn bị xung phong lần thứ hai. Tiếp đó là báo cáo địch từ ngoài đồng tràn vào, rồi sau đó là im bặt tiếng máy. Chi Khu Ninh Hòa nghe được tiếng của Trung đội trưởng Trung đội 1 là Thiếu úy Nhuận báo về là vị trí phòng thủ đã bị tràn ngập, yêu cầu pháo binh bắn tràn ngập lên vị trí của đại đội, sau đó thì máy của Thiếu úy Nhuận cũng im tiếng luôn. Trung Tâm hành quân nhận được lệnh của Đại tá Tiểu khu trưởng ra lệnh cho Ninh Hòa không được bắn tràn ngập lên vị trí quân mình, đồng thời kêu máy bay quan sát và trực thăng võ trang lên vùng, trong khi đó pháo binh chi khu Ninh Hòa bắn tràn ngập xung quanh làng là nơi chắc chắn không có quân ta, đồng thời xin pháo binh của Trung tâm huấn luyện Pháo binh Dục Mỹ yểm trợ theo chỉ điểm của phi cơ quan sát L.19.
Tiếng của Trung úy Đình, sĩ quan điều không tiền tuyến của Tiểu khu Khánh Hòa từ trên phi cơ quan sát báo về là địch kéo xác chạy đầy đồng về phía rừng, cùng lúc đó một phi tuần trực thăng võ trang kịp tới, rưới đạn như mưa. Sau đó là 2 phi tuần A.37 thả bom chận đường rút lui. Đại tá Tiểu Khu trưởng và Trưởng phòng 3 bay ra Ninh Hòa. Khoảng 10 giờ sáng Trung úy Trinh nghe Trưởng phòng 3 báo về Trung tâm hành quân bảo gọi cho Trung đội chung sự cho biết số hòm hiện có là bao nhiêu. Khi được báo là 12 thì Trưởng Phòng 3 ra lệnh liên lạc với BCH 5/ Tiếp Vận xin thêm hòm càng nhiều càng tốt. Sau đó TTHQ báo là BCH 5/Tiếp vận cấp thêm 39 cái. Trưởng phòng 3 nói bảo Trung đội chung sự huy động hết nhân viên đóng thêm, làm luôn đêm, trưa nay về sẽ cho biết con số chính xác. Nghe như vậy mắt Trung úy Trinh mờ đi, bước ra khỏi hầm Trung tâm hành quân mà không biết đi về đâu. K!
Sáng hôm sau họp thuyết trình hành quân mới rõ mọi chuyện. Nguyên trước đó mấy tháng Tiểu khu Khánh Hòa tập trung quân bảo vệ quốc lộ 21 để thông đường tiếp tế cho Pleiku và Phước Long. Trong Mùa Hè Đỏ Lửa thì Quốc lộ 19 tiếp tế cho Plei ku bị địch chận tại An Khê nên phải tiếp vận qua ngã QL 21 lên Ban Mê Thuột rồi từ Ban Mê Thuột theo quốc lộ 14 lên Pleiku. Trong khi đó Quốc lộ 13 tiếp tế cho Phước Long bị chận tại Chơn Thành, cho nên phải tiếp vận bằng cách theo Quốc lộ 21 đến Ban Mê Thuột rồi từ Ban Mê Thuột theo quốc lộ 14 xuống Phước Long. Vì thiếu quân cho nên TK/ Khánh Hòa tạm bỏ trống hai ấp Tân Lâm, Tân Tứ thuộc xã Ninh Thượng của chi Khu Ninh Hòa bởi vì hai ấp này ban ngày là của ta nhưng ban đêm là của địch, rồi sau khi đơn vị Địa phương quân rút đi thì ngày đêm gì cũng của địch.
Đến khi Quân khu 5 của CSVN quyết định cử Trung đoàn 25 biệt lập đánh một trận lớn ven quốc lộ 21 để gây tiếng vang thì Trung đoàn này quyết định chọn Tân Lâm, Tân Tứ làm bãi chiến trường. Trước tiên họ đào hầm hố xung quanh làng để giấu quân, rồi chọn vị trí đặt pháo, bắn thử vào trụ sở xã hay các lô cốt mà trước đây các đơn vị ĐPQ thường dùng làm nơi đóng quân. Sau đó bảo dân làng đi xuống quận nói với ông Quận trưởng là nếu không cho lính về giữ làng thì ngày mai dân làng sẽ dọn về quận mà ở. Chi khu trưởng Ninh Hòa bèn chỉ định Tiểu đoàn 228/ĐPQ đang đóng quân tại Ninh Hòa cử một đại đội đến Tân Lâm, Tân Tứ vào chiều hôm đó. Khi đại đội đến nơi thì có một vài bô lão và đàn bà ra đón, nhưng đến sập tối thì dân làng rút ra khỏi làng, chỉ còn lại đại đội ĐPQ.
Nhằm mục đích gây tiếng vang cho nên Trung đoàn 25/CSVN quyết định đánh lúc hừng sáng, lúc mà mọi người không ngờ nhất. Đánh bằng chiến thuật công đồn đã viện. Hai tiểu đoàn sẽ hốt gọn đại đội ĐPQ, còn tiểu đoàn còn lại phục kích chận viện trên đoạn đường từ Quốc lộ 21 đi vào Tân Lâm. Hai tiểu đoàn bộ binh và một đại đội pháo của trung đoàn sẽ tập trung pháo vào làng Tân Lâm khi trời mờ sáng. Rồi sau khi biết chắc là đơn vị phòng thủ trong làng đã tê liệt thì hai tiểu đoàn mới rời hố phục kích tràn vào lấy súng và thanh toán những ai còn sống sót. Nhưng không ngờ Tiểu đoàn 228/ĐPQ lại là tiểu đoàn Biệt kích cải tuyển. Họ không có thói quen nằm đồn hay lô cốt, mà họ thường có thói quen phục kích; cho nên họ chọn các gò mã hay cao điểm xung quanh làng để phục kích các toán du kích xâm nhập từ phía đồng ruộng đi vào. Và cũng vì thói quen phục kích cho nên mỗi tiểu đội thường trang bị 3 trái mìn claymore dùng để gây sát thương tối đa ngay khi khai hỏa.
Do đó khi CSVN bắt đầu pháo tràn ngập theo chiến thuật tiến pháo hậu xung thì họ pháo vào chỗ không người. Sau khi dứt pháo thì bộ binh xung phong, nhưng đụng phải mìn Claymore là loại mìn chống biển người, cho nên họ phải rút ra và điều chỉnh lại pháo. Nhưng sau khi pháo tràn ngập lần thứ 2, họ chuẩn bị xung phong lần thứ hai thì máy bay quan sát đã ở trên trời nên họ phải kéo xác đồng bọn rút đi. Trên đường rút đi bị pháo binh của Chi Khu Ninh Hòa và Trung tâm huấn luyện pháo binh Dục Mỹ cũng như bị trực thăng võ trang sát hại. Cuối cùng là ăn bom của phi cơ A.37. Trong khi đó tiểu đoàn 228/ĐPQ tiến vào Tân Lâm tiếp viện cũng không đi theo đường lộ dẫn vào Tân Lâm, mà một cánh đi từ bãi bắn của Trung Tâm huấn luyện pháo binh và một cánh đi từ xã Ninh Sim vào cho nên không bị phục kích chận viện. Có một khuyết điểm của BCH/TK/ Khánh Hòa là chỉ lo tiếp cứu, tải thương các chiến sĩ trong làng mà không cho hành quân truy kích vì tưởng đâu địch đã đánh nhanh rút gọn. Nhưng thực ra lúc đó xác của chiến binh CSVN nằm la liệt trong các rừng tre gần đó.
Kết quả trận đánh là cả Đại đội của Trung úy Lý 96 người chỉ còn 12 người còn sống, trong số đó có 9 bị thương. Trong số bị thương có Trung úy Ngô Đình Lý và đại đội phó là Thiếu úy Nguyễn Hữu Tô Châu. Trung úy Lý bị đạn trước ngực, phải đục lỗ sau lưng để đặt ống hút máu ứ ra cho nên cả tuần đầu phải ngủ ngồi, còn Thiếu úy Châu bị thương ở phần dưới của cơ thể. Nhưng do vì kết quả ta chết 84, bị thương 9 mà địch thì không để lại một súng hay một xác nào cho nên coi như thất trận, chẳng có cái huy chương nào, chỉ có 9 chiến thương bội tinh. Không ai ngờ là địch chết hết 2 tiểu đoàn, sau đó hơn một năm mới thành lập lại Trung đoàn 25 nhưng lấy tên là Đoàn 25B.
Lúc họp thuyết trình hành quân Đại tá Lý Bá Phẩm cứ vặc đi vặc lại: “Vô lý quá. Tại sao chết 84, bị thương 9 mà mình không mất một cây súng nào, chứng tỏ là tụi nó chưa xung phong tràn ngập được. Như vậy là đại đội của Lý đã anh dũng chứ? Phải tìm cách chứng minh để xin ban thưởng đặc cách cho Trung úy Lý.” Nhưng lúc đó trong bộ tham mưu của Tiểu Khu không có ai tìm ra bằng chứng để có thể chứng minh rằng ta có chiến thắng.
Giờ đây thì nhờ cán bộ Tùng mà Trung úy Trinh mới biết rằng các bạn đồng đội của mình đã chiến thắng oanh liệt… Và duyên nợ của Trung úy Trinh với cán bộ Tùng cũng không chấm dứt ở đó. Sau khi nghe chuyện, Trung úy Trinh hỏi cán bộ Tùng: “Anh ở Đoàn 25 vậy năm 1975 anh có đánh ở Khánh Dương Không?” Anh ta trả lời: “Có chớ sao không. Tụi tui đánh nhau với mấy tiểu đoàn Bảo an ở đó từ ngày mồng 5 tháng 3, trước khi đánh Buôn Ma Thuột, cho tới khi đụng bọn lính Dù mới thôi”. Cán bộ Tùng không ngờ tiểu đoàn cuối cùng đánh nhau với anh ta là Tiểu đoàn 231/ĐPQ của Tiểu Khu Ninh Thuận, trong đó Trung úy Trinh là Trưởng ban hành quân của tiểu đoàn và Đại đội trưởng Đại đội 3 là Đại úy Ngô Đình Lý, ngoài ra trong tiểu đoàn còn có Thiếu úy Nguyễn Ngọc Hòa, đại đội phó đại đội chỉ huy, là cựu Trung đội trưởng 72/ Trinh sát của trại Biệt kích Trung Dũng. Trong trận đó, trận Khánh Dương, Tiểu đoàn của Trung úy Trinh ra đi có 377 người nhưng lúc trở về chỉ còn 72 người, trong đó có cả Trung úy Trinh, Đại úy Lý và Thiếu úy Hòa. K!
Còn tiếp .

Image may contain: sky, outdoor, text and nature

25Son H Cao, Kim Le and 23 others
2 Comments9 Shares

Like

CommentShare

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s